Saturday, November 26, 2011

John Grey - Two Poems


You finally broke down
and called in the tree cutters.
You hated to see that oak go
but it was as dead as the old man,
and the same age roughly,
ninety years, as when he’d had enough
and the tree cutters finally axed
his bony frame for good.

You stood out in the backyard
with that chopped-up corpse,
examined the rings,
could count to eighty distinct ones,
the boyhood circles blurred
like a man’s memory,
but all the adult spheres
clear as if you were reading in a diary:
the painful thinness of some years,
the gorged-on plenty of others.

The workmen tossed the timber
in the back of a truck,
oblivious to you or your father,
or even the thirty years or so you’d lived
in the shadow of that mighty tree.
They were like the grave-diggers
or the red-haired woman who brought the flowers
to the funeral home.
You have to break down
if you want to get them in.

Factory Town

Kind of them
to make the air for me.
The stuff the trees,
the plants, the grass produce
would never do.
Almost gracious in the way
their chimneys
spew out more gray soot
than my lungs would ever need.
Even at night,
when the factories
seem like graveyards,
they're still considerate enough
to keep those smoke stacks pumping,
a warm red glow even in winter,
and in summer,
a steady string of toxic clouds,
thicker than humidity.
How do they survive, I wonder,
in the outer suburbs,
in the countryside,
where air is so innocuous,
and doesn't foam,
doesn't lather the throat, the nostrils.
How do you know it's air
unless you cough along
in rhythm to your breathing,
unless somebody tells you
that's the price of doing business,
unless you realize
how much you pay that price.

Australian born poet, John Grey works as financial systems analyst. Recently published in Poem, Caveat Lector, Prism International and the horror anthology, “What Fear Becomes” with work upcoming in Big Muddy, Prism International and Writer’s Journal.

1 comment:

  1. - Người này ta không biết, nhưng trên người hắn lại sinh ra một loại cảm giác rất quen thuộc giống như một cố nhân năm xưa!

    Tham Lang đang giấu người trong chỗ tăm tối, ánh mắt hắn chợt lóe lên một tia tinh quang, nhưng hắn lại lập tức thu hồi ánh mắt.

    Vương Lâm vừa xuất hiện lập tức dẫn tới sự chú ý của những lão quái thành danh khắp bốn phía. Chỉ có một nguyên nhân để những người này chú ý đến Vương Lâm, đó là người được Thiên Vận Tử thu làm đồ đệ tuyệt đối không đơn giản. Tất cả mọi thứ đều được Thiên Vận Tử xem trên cơ duyên, khi thu đệ tử nếu người nào không có cơ duyên thì sẽ không bao giờ được lão nhìn trúng.
    dong tam mu lậu cho thuê phòng trọ cho thuê phòng trọ nhạc sàn cực mạnh tư vấn pháp luật qua điện thoại công ty luật hà nội số điện thoại tư vấn luật dịch vụ thành lập doanh nghiệp
    Cho dù không biết cơ duyên này phù hợp với mình hay phù hợp với những đệ tử khác.

    Đúng lúc này đột nhiên trên toàn bộ Đông Hải truyền ra những tiếng nổ ầm ầm rất nhỏ, âm thanh này xuất hiện giống như một hòn đá được ném xuống mặt nước tạo ra những đợt sóng lăn tăn.